Nửa canh giờ lặng lẽ trôi qua.
Phương Hàn vẫn duy trì một tư thế, tựa như bức tượng điêu khắc vô hồn, ẩn mình dưới bóng tán cây.
Ánh mắt hắn xuyên qua hàng cây thưa thớt, dừng lại trên đám cường đạo đang hoàn toàn mất cảnh giác dưới hẻm núi.
Có kẻ ăn no uống say, nằm lăn ra đất ngủ trưa.




